Hồ Trị An – những ngày không cần phải mạnh mẽ
Có những nơi ta đến không phải để đi đâu cả.
Chỉ để dừng lại.
Hồ Trị An là một nơi như thế.
Buổi sáng, mặt nước phẳng lặng đến mức khiến người ta ngại gây tiếng động. Sương mỏng trôi như hơi thở, còn nắng thì đến rất chậm, như thể cũng không muốn làm phiền ai. Ở đây, không ai hỏi bạn đã làm được gì, đã thành công hay chưa, đã đủ giỏi để tồn tại trong thế giới ngoài kia hay không.

Hồ Trị An không cần bạn phải mạnh mẽ.
Người ta dựng lều, nhóm bếp, pha một ấm trà đơn giản. Không sóng điện thoại, không lịch trình. Chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây, tiếng mái chèo chạm nước, và tiếng tim mình đập lại theo một nhịp khác — nhịp mà lâu rồi ở thành phố ta không còn nghe rõ.
Ở đây, sự im lặng không làm người ta sợ.
Nó ôm lấy.
Rừng Mã Đà ở phía xa vẫn đứng đó, già và kiên nhẫn. Những con đường mòn từng in dấu chân người lính thời chiến khu D giờ phủ đầy lá khô. Lịch sử không kể chuyện bằng lời, mà bằng cảm giác. Cảm giác rằng có những vùng đất đã từng chịu quá nhiều mất mát, nên bây giờ chỉ muốn cho con người được yên.
Thỉnh thoảng, ai đó nhắc đến chim hồng hoàng — loài chim chỉ xuất hiện khi rừng còn đủ nguyên vẹn. Người ta kể về voi ngà lệch, ông Bồ của rừng, đi chậm rãi và đơn độc, như thể mang theo linh hồn của cả vùng đất này. Những câu chuyện không cần kiểm chứng, nhưng ai cũng nghe bằng sự tôn kính.
Ban đêm, lửa trại nhỏ thôi. Không ai nói nhiều. Trên đầu là bầu trời đầy sao — thứ mà ở nơi khác phải ngước rất cao mới thấy, còn ở đây, chỉ cần ngước là gặp. Trong khoảnh khắc đó, người ta nhận ra: mình không cần phải cố gắng trở thành ai cả.
Chỉ cần ở đây.
Hồ Trị An không dạy ta cách sống tốt hơn.
Nó chỉ nhắc ta nhớ rằng, có những ngày, được yếu mềm cũng là một dạng bình yên.

Những hòn đảo – nơi sự cô độc trở nên hiền lành
Giữa lòng Hồ Trị An có những hòn đảo nhỏ. Không tên, hoặc có tên nhưng rất ít người nhớ. Chúng nằm đó, tách biệt, như những dấu chấm lặng giữa mặt nước mênh mang.
Cắm trại trên đảo, người ta mới hiểu thế nào là cô độc mà không cô đơn. Không tiếng xe, không ánh đèn, không ai để so sánh mình với ai. Chỉ có gió, nước, và bầu trời mở rộng đến mức làm mọi lo lắng trở nên nhỏ lại.
Ban đêm, đảo tối rất nhanh. Lửa trại cũng không cần lớn. Chỉ đủ để nhìn thấy nhau, đủ để pha trà, đủ để giữ ấm. Không ai nói nhiều. Những câu chuyện nếu có, cũng trôi chậm như sóng vỗ bờ.
Ở những hòn đảo đó, người ta học được rằng:
ở một mình không phải là thiếu, mà là trở về.

